top of page

Người thầy truyền cảm hứng

Đã cập nhật: 11 thg 11, 2022

Như vậy đã bước vào năm thứ hai của ngôi trường đầy mơ ước - THPT Chuyên Lê Quý Đôn, thời gian cứ trôi một cách êm đềm nhưng lại rất hối hả để rồi chỉ còn hơn một năm học thì thời học sinh của tôi khép lại nhưng mọi kỉ niệm từ những ngày thuở bé, những ngày đến trường gặp những người cha, người mẹ hay còn là người lái đò của các thế hệ học sinh như tôi thì không thể nào quên được.


Nhân ngày 20/11 thì tôi quyết định thăm người thầy năm xưa dạy dỗ tôi về cách làm những bài toán khó và đặc biệt đã cho tôi niềm cảm hứng của môn học này. Bước vào trường, cảm xúc trong tôi thật bồi hồi và ngạc nhiên khi từng ấy năm ngôi trường cũ kĩ năm đó giờ đã được tân trang lại là những dãy nhà cao tầng, những cây hoa giấy đầy màu sắc.


Đi được một lúc, thì tôi đã thấy được người thầy của tôi, vẫn là những hình ảnh mộc mạc, đơn sơ ấy. Tôi bước tới và cất lên tiếng nói: “Dạ em chào thầy, thầy còn nhớ em không?”. Thầy tôi nhìn tôi một lúc thì có lẽ vẫn chưa nhận ra tôi, tôi liền nói tiếp: “Em chính là người học trò năm xưa phá phách nghịch ngợm và những điểm toán thấp lẹt tẹt ba đến bốn điểm.” Nói xong, thầy liền nhận ra đứa học trò ngỗ nghịch ấy. Lúc đấy cảm xúc đó thật nghẹn ngào và khó tả, rồi tôi và thầy cũng ngồi trên ghế đá dưới gốc cây bàng năm ấy.

Tôi khẽ thưa với thầy: “Đã lâu rồi em mới có dịp gặp lại thầy, không biết dạo này thầy có khỏe không ạ?”


Giọng nói trìu mến năm nào liền cất tiếng: “Bữa nay dù cũng có tuổi nhưng thầy vẫn khỏe lắm em ạ, mà đã lâu chưa gặp giờ em học trường nào rồi nhỉ?”

Tôi liền đáp: “Dạ em hiện nay em học lớp 11 và khá may mắn khi được trúng tuyển vào trường Chuyên của tỉnh ạ và em cảm ơn thầy khi chính thầy đã giúp đỡ, kèm cặp em sau những tiết học để rồi tạo động lực và niềm cảm hứng học tập ạ.”

Thầy vui vẻ đáp: “Em có được thành quả như hôm nay thầy mừng lắm.”

Tôi trả lời: “Thầy biết không, đứa học trò của thầy lúc tuổi 13-14 thì chỉ mong sao điểm qua môn và thường xuyên sau những tiết học thì la cà những quán game, chơi trò chơi điện tử. Thực sự em chẳng quan tâm đến việc học chỉ biết ham chơi nhưng khi gặp thầy, chính thầy là người truyền cảm hứng cho em. Thú thật là ngay trước kì thi tuyển sinh thì em không nghĩ là mình có thể trúng tuyển vào trường nhưng vì có thầy nên em đã thực sự cố gắng để vượt qua kì thi và có được kết quả như vậy.”


Và rồi, sau cuộc trò chuyện với người thầy ấy thì tôi và thầy nói lời chào tạm biệt nhau để ra về. Thầy tôi chỉ là một con người bình thường và tới trường dạy chỉ là một chiếc xe máy cũ kĩ và có thể nói là lỗi thời rồi không những thế chiếc xe máy đấy còn hay bị hỏng giữa đường đến trường nhưng không vì thế mà thầy tới muộn buổi nào vì con người nhà giáo của thầy không cho phép thầy có thể trễ giờ dạy học đó là nguyên tắc sống của thầy tôi.


Mùa hạ năm cuối cấp đấy, tiếng ve sầu với cây phượng vĩ đỏ hòa cùng tiếng trống tan trường và buổi bế giảng đó báo hiệu rằng tôi và thầy tạm xa nhau để tôi đi tiếp trên con đường học vấn của mình. Nhưng trong tim tôi, thầy sẽ luôn ở bên tôi và hình ảnh người thầy cùng với viên phấn sẽ sống mãi trong tuổi học trò và cuộc đời của tôi.


Lê Quang Bảo.


Bình luận


bottom of page