NGƯỜI CÔ NĂM XƯA
- BIOLOGY LQĐ
- 10 thg 11, 2022
- 3 phút đọc
Vậy là hai năm học cấp ba, thời đẹp nhất của một đời người đang dần trôi đi trong lặng lẽ, bốn mùa vẫn trôi, đời người vẫn đang chạy đua với thời gian. Thời gian đang trôi chậm lại sao? Nào đâu phải vậy, thời gian vẫn thế, vẫn trôi trong vô hình và rồi để mặc lại đây trong lòng tôi biết bao cảm xúc nồng nàn. Khoác trên mình màu áo trắng học sinh đã mười một năm rồi, cái hình ảnh đó đã trở nên quá quen thuộc, riêng chỉ có tâm trạng con người là trở nên khác lạ. Mười một năm học, nhiều thầy cô đã để lại trong con những kỷ niệm sâu sắc, trong đó ấn tượng tốt đẹp nhất chính là người cô chủ nhiệm cấp một kính mến của tôi.
Khi đi học, tôi học toán cũng bình thường lắm, không có gì nổi trội so với các bạn trong lớp, nhưng được cô dạy dỗ và bảo ban nên tôi đã tiến bộ hơn rất nhiều. Lớp học thì đông học sinh, nhưng trong quá trình giảng dạy, cô vẫn luôn để tâm và khơi dậy trong tôi niềm say mê đối với văn học. Đối với tôi, cô luôn là người mẹ vĩ đại, giúp chúng tôi học hỏi được rất nhiều thứ, hiểu được nhiều đạo lý trong cuộc sống. Công ơn trời biển ấy tôi sẽ không bao giờ có thể quên được, dẫu có đi hết chiều của cuộc sống thì tôi vẫn chưa đi hết lời cô dạy.
Ai đó đã từng nói rằng: “Tuổi học trò cũng như những người thợ xây nên móng cho tòa nhà”. Tôi cũng như bao đứa trẻ vô tư đùa nghịch để đôi khi làm vỡ những viên gạch của cuộc đời mình. Tôi đâu biết rằng phía sau lưng mình là bóng dáng của cô hao gầy theo năm tháng mong mỏi từng bước trưởng thành để đến khi nhận ra thì chợt bâng khuâng, tiếc nuối. Tôi còn nhớ những lời căn dặn, những cái vỗ vai hay cả những lời răn đe nghiêm khắc của cô mỗi khi tôi mắc lỗi, nhìn sâu vào đôi mắt, tôi thấy cô có nhiều buồn phiền và lo lắng nhưng không trách mắng tôi. Mỗi lần như vậy, tôi cảm thấy ân hận và tự trách bản thân đã phụ lòng của cô, chợt nhớ lại những hình ảnh cười nói thắm thiết ân tình giữa cô và trò, nhớ lại những kỷ niệm đầy ắp tiếng cười, tôi lại cảm thấy tim mình thắt nghẹn lại không nói lên lời khi làm cô buồn. Trải qua những lần như vậy, kiến thức và kỹ năng sống của tôi giờ đây không ngừng được hoàn thiện.
Tôi thật may mắn vì trở thành là một trong số người được cô chuẩn bị cho một hành trang tri thức để lái con tàu vũ trụ bay vào cuộc sống, tự do vẫy vùng, tự do quyết định cho tương lai. Mặc dù cô không có vòng thánh, không có cánh như thiên thần, nhưng trong mắt tôi, cô luôn là “tiên” đem đến cho tâm hồn tôi bao phép màu kỳ diệu, khơi dậy trong con tình yêu cuộc sống, mở lòng đón cuộc sống tươi đẹp.
Hà Minh Quân.




Bình luận