top of page

Ngôi Nhà Thứ Hai

Đã cập nhật: 11 thg 11, 2022

Chuyên Lê – một ngôi trường mà biết bao tầng lớp học sinh ở tỉnh Quảng Trị đều mơ ước, trong đó có tôi. Tôi yêu ngôi trường, không chỉ bởi cái tên gần gũi mà bên cạnh đó ngôi trường được khoác trên mình một chiếc áo màu hồng tuy giản dị mà mộc mạc, chất phác, luôn là một niềm tự hào khi nó góp phần nổi bật lên vẻ đẹp tri thức là tinh thần hiếu học của học sinh Quảng Trị nói riêng và đất nước Việt Nam tươi đẹp nói chung. Ngôi trường chính là dòng sông tri thức, mà trên đó các thầy cô giáo đang tận tụy, cần mẫn ngày đêm lái con đò về đích – nơi mà nó thuộc về.

Chia tay với chiếc khăn quàng đỏ, với mái trường cấp hai, ngưỡng cửa cấp ba đã dần đến. Một cảm giác bồi hồi, là lạ lại tràn về trong tôi. Tôi ngỡ như mình được trở về với những ngày đầu bước vào lớp Một, ngỡ như những ngày đầu chập chững bước qua cánh cổng THCS sau cuộc thi vào cấp 3 đầy gian nan và thách thức. Cảm giác ấy vẫn khó tả như ngày nào. Cánh cửa Chuyên Lê đã mở ra sau ba tháng hè oi ả. Nơi đây giờ đối với tôi xa lạ hoàn toàn. Trường mới, bạn mới, thầy cô mới, cách học mới và cả một môi trường mới.

Tôi đã phải thích nghi dần, làm quen dần với môi trường mới vì ba năm cuối ở đây sẽ quyết định cuộc đời tôi. Tôi bất chợt nghĩ rằng đây sẽ là khoảng thời gian thật sự gian nan, thử thách vì đây là nơi tôi cho là xa lạ. Nhưng không, ý nghĩ ấy dần bị dập tắt khi tôi đến trường nhận lớp, biết thầy cô, bạn bè, lớp học mới.

Lúc ấy, tôi mới biết tất cả đều thân thiện như những ngày tôi còn học ở các lớp dưới. Mọi thứ quả thật đều rất mới, từ quang cảnh, ngôi trường và đến cả những con người. Thế nhưng tất cả như đều lưu lại cho tôi những kí ức về buổi đầu chập chững ấy. Tháng tám-tháng giao mùa từ cuối hạ sang thu-tháng mà những chùm phượng vĩ chỉ còn thưa thớt vài nhánh nở muộn. Và cũng là tháng mà chúng tôi đến trường với những bài học đầu tiên.

Giờ đây tôi đã là học sinh cấp ba, được khoác trên mình bộ đồng phục áo trắng kết hợp chiếc áo khoác màu đỏ nổi bật. Được mặc bộ đồng phục mới mà trước đây tôi chưa từng mặc, ngồi gần người bạn tôi chưa từng quen, được học những thầy cô mà giờ đây tôi mới biết. Tuy có nhiều phần áp lực nhưng nó như cái nôi nuôi dưỡng tôi lớn lên và tiếp sức làm động lực cho tôi không ngừng cố gắng.

Những cảm xúc lại trào dâng khó tả xen lẫn cả niềm vui nhưng hòa vào đó lại thoáng chút nỗi buồn. Niềm vui vì tôi đã như được trưởng thành hơn và được biết thêm nhiều điều mới mẻ tử những bài dạy, bài học mới ở chính nơi đây. Nhưng bên cạnh đó cũng có chút man mác buồn vì đâu đó tôi thoáng nhớ lại hình ảnh những người thầy cũ, những người bạn cũ và cả những lời khuyên chân thành của thầy cô vào ngày tôi tốt nghiệp cấp 2. Nhưng thời gian có bao giờ dừng lại, nó sẽ lặng lẽ trôi mãi, trôi mãi không bao giờ dừng. Và tôi sẽ phải cố gắng để nắm giữ từng giây, từng phút ấy.

Mái trường Chuyên Lê là nơi tôi chỉ “dừng chân” ở ba năm học. Ba năm quãng thời gian không phải là dài nhưng tôi nghĩ sau quãng thời gian học ở đây đã đủ để tôi lưu giữ những kỉ niệm đẹp về ngôi trường mới này. Và có lẽ tôi sẽ không bao giờ quên được ngày này-ngày đầu tiên tôi bước vào ngưỡng cửa của Chuyên Lê.

Xin được mãi là thiên thần áo trắng

Giọt mực hồn nhiên đậu lại trên tay

Xin nghe hoài loài sơn ca thánh thót

Của những ngày hoa nắng thơ ngây…

Không phải tự nhiên mà con người ta cứ muốn được trở lại tuổi học trò, cũng không phải cố tình mà đời học sinh cứ thổi vào tâm hồn ta những kỉ niệm đẹp, những xúc cảm mạnh mẽ không tên và khó quên. Chính vì vậy mà từ lâu, tuổi học trò đã trở thành cái tuổi đẹp nhất của một đời người. Và quãng thời gian học dưới mái trường cấp 3 đã trở thành quãng thời gian đẹp nhất của tuổi học trò, nó là một kỉ niệm đáng trân quý và là một mốc kỉ niệm đẹp lưu giữ một phần thanh xuân của mỗi người. Năm tháng qua đi sẽ không bao giờ trở lại bởi nó cuốn theo những hoài bão, mơ mộng của một thời áo trắng. Thời gian vô tình trôi đi chẳng chờ đợi ai và cứ thế mang theo những hồi ức mãi xa dần về miền nhung nhớ. Tuổi học trò với những dang dở và kỉ niệm gói gọn lại trong những năm tháng ngắn ngủi và ý nghĩa này. Đời người ai cũng từng trải qua tuổi trẻ với bằng lăng tím, hoa phượng rực đỏ, hàng ghế đá và những hoài bão về một tương lai tung hoành của một đời con người khi còn là học sinh ngồi trên ghế nhà trường. Cấp 3- quãng thời gian thanh xuân đẹp đẽ sống trong tim mỗi người và đặc biệt là tôi, Chuyên Lê và những kí ức khó quên.

Hà Minh Quân.


Bình luận


bottom of page