Nghề cầm phấn
- BIOLOGY LQĐ
- 7 thg 11, 2022
- 4 phút đọc
Đã cập nhật: 11 thg 11, 2022
“Trên những nẻo đường
Của tổ quốc xanh tươi
Có những loài hoa
Thơm đậm đà sắc hương
Có những bài ca
Nghe rạo rực lòng người
Bài ca ấy loài hoa ấy
đẹp như em
Người giáo viên nhân dân.”
Nếu ai hỏi tôi nghề nào đáng trân quý nhất thì có lẽ đó là nghề nhà giáo - một nghề xuất phát từ một trái tim yêu nghề, tận tụy và mài dũa từng ngày và là một ngọn đuốc đưa bao thế hệ con người đến những bài học, kiến thức và cả cách làm người.
Đúng vậy, Thầy cô - hai tiếng gọi thân thương từ trái tim, là những người chiến sĩ thầm lặng, thầy cô chính là những người vẽ lên ước mơ cho chúng em. Cô như những người mẹ hiền luôn dạy bảo, ngày đêm miệt mài góp nhặt những kiến thức để vun tưới cho thế hệ mai sau được nở hoa, kết trái, thầy là những người cha dạy cho chúng em bao điều hay ý đẹp, thầy cô luôn mang đến những điều hay lẽ phải, tận tụy thức khuya dậy sớm để đưa đến cho chúng em những bài học hiệu quả và đầy thú vị, là người đưa đến những động lực và ngọn đèn dẫn chúng em đến với những thành công, dạy cho chúng em biết bao bài học hay và cả những đạo lý làm người , những nét bút ý chữ mà thầy cô dạy cho chúng em không chỉ đơn giản là chứa đựng những kiến thức mà còn là thanh xuân là nhiệt huyết của thầy cô, thầy cô đã nâng cánh cho chúng em bay cao, bay xa đến những chân trời mơ ước và đầy hoài bão của mình.
Mái trường - ngôi nhà thứ hai luôn là nơi lưu giữ lại những kỷ niệm đáng nhớ của mỗi con người, nơi có thầy cô là những người cha người mẹ và bạn bè là những người anh em. Tôi vẫn còn nhớ khi ngày đầu mới bước chân vào trường học, một cảm giác thật cô đơn, trống trải không chỉ riêng tôi cảm thấy khi xung quanh mình là những người xa lạ, chưa từng gặp nhưng chính thầy cô đã đưa đến cho tôi một cảm giác thật ấm áp, là nơi tựa vững chắc mà cứ ngỡ chỉ có mẹ mới có. Tôi vẫn còn nhớ những kỷ niệm tươi đẹp là cả những tràng cười háo hức, những kinh nghiệm và cả những kỹ năng sống trên những chuyến đi trải nghiệm cùng cô giáo và cả những bài học hay, hoạt động ngoại khóa… Và em vẫn nhớ những lần ăn vụng hay quậy phá làm cô buồn hay những hành động chưa được tinh tế nhưng rồi cô vẫn ở đó, vẫn tận tụy uốn rắn chúng em nên người vậy mới nói thầy cô là đốm lửa đã nhen nhóm lên ngọn lửa tâm hồn của chúng em. Thầy cô là những bậc thang tri thức để chúng em luôn bước tới chinh phục.
Và giờ đây, tháng 11. Đầu đông. Tiết trời hơi hơi se lạnh, thi thoảng vẫn còn những cơn nắng vàng dịu nhẹ hanh hao từ cuối thu. Dải mây mỏng mảnh vắt nhẹ nhàng lưng chừng không gian, làn gió đầu mùa hiu hắt khe khẽ thổi. Lá không còn xanh và mây không trôi nữa. Tháng 11 đến, lòng ta hao hao, xốn xang khi nghĩ về một ngày đặc biệt quan trọng đối với mỗi người, nhất là với lứa tuổi học trò - ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11- ngày của những sự biết ơn và truyền thống” tôn sư trọng đạo” vốn là nét đẹp của dân tộc Việt Nam ta từ xưa đến nay.
Sinh ra trong cuộc đời, không ai có biết được tương lai của đời mình nhưng mỗi chúng con nhận thức được rằng: tri thức chính là hạt giống mà thầy cô ươm mầm trong tim mỗi học trò. Cây có đơm hoa kết quả, quả có chín ngọt lành hay không chính là sự vun đắp của chúng con dưới sự chỉ dạy của thầy cô. Cha mẹ sinh ra ta, cho ta hình hài, dạy ta biết nói biết cười, nâng đỡ những bước chân non nớt thơ dại đầu tiên của ta. Còn cô thầy thì dạy dỗ ta lên người, chuẩn bị hành trang, nâng đỡ mỗi bước chân ta bước vào đời. Cô thầy ! Hai tiếng quá đỗi thân quen mà lại thiêng liêng, để mỗi lần nhắc đến chúng ta lại nôn nao xúc động, để mãi đến sau này, dù cho ta có như thế nào, ở nơi đâu cũng luôn khắc ghi mãi trong tìm hình bóng thầy cô
Thầy cô cứ ngày tháng đưa lần lượt những chuyến đò của học sinh qua sông. Mỗi thầy cô giáo là một người lái đò cần mẫn ngày đêm chèo lái những chuyến đò tri thức. Mỗi chuyến đò chứa đựng biết bao công sức và tâm huyết và tình cảm mà thầy cô gửi gắm vào đó. Nghề giáo khác với những nghề khác. Bất cứ khi nào bạn làm công việc gì cũng đều có thành quả sau khi cố gắng. Riêng nghề nhà giáo, thành quả của thầy cô chính là sự thành công của học sinh chúng em, là khi nhìn thấy chúng em trưởng thành trên bước đường đời.
Thời gian lặng lẽ trôi đi, chúng em cũng dần lớn khôn hơn rất nhiều, thời gian cũng đã làm phai đi nhiều dấu ấn kỷ niệm nhưng chỉ có những bài học, những lời nhắc nhở đôn đốc của thầy cô luôn mãi khắc sâu trong trái tim chúng em.
Nguyễn Đức Nhân.




Bình luận