top of page

Một đời người - một dòng sông


Một đời người - một dòng sông

Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,

“Muốn qua sông thì phải lụy đò”

Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa…


Đó là những câu thơ dạt dào cảm xúc nói về người lái đò thầm lặng của nhà thơ Thảo Nguyên. Những chuyến đò cứ thế nối tiếp nhau qua bên kia dòng sông. Mấy ai sang sông từng một lần ngoái đầu nhìn lại để tỏ lòng biết ơn với người chèo đò tận tụy của mình? Những con người vĩ đại đã hy sinh, cống hiến để khi chúng ta lớn khôn, tóc họ bạc trắng, chính thanh xuân của họ đã nuôi dưỡng thanh xuân nhỏ bé của chúng ta và giúp tuổi trẻ chúng ta trở nên ý nghĩa gấp bội phần.

Từ khi mở mắt chào đón cuộc đời, em đã cảm nhận được tình cảm thiêng liêng và vô giá của cha, của mẹ. Năm tháng qua đi, những tình thương ấy nuôi nấng em nên người. Lúc ấy, em cứ ngỡ trong cuộc đời này chỉ có cha mẹ là người dành cho mình tình yêu thương cao đẹp nhất. Nhưng em đã nhầm, từ khi biết đến những con chữ, con số, khi bắt đầu đến trường học những bài học đầu tiên, tôi mới biết trong cuộc đời này, những người đồng hành cùng em trong suốt nhiều chặng đường không chỉ có cha mẹ mà còn có những người thầy, người cô. Ngoài ba mẹ ra thì thầy cô giáo là những người đã cho em đôi cánh bước vào đời. Còn gì vui hơn đối với những người thầy khi học trò của mình lần lượt trưởng thành bước vào đời, nhường bước cho những “chú chim non” mới. Còn gì vui hơn khi những vị khách qua sông nhớ dòng sông, bến đò xưa và cả người chèo đò lặng lẽ. Thầy cô giáo là người chèo đò, đưa khách sang sông, đưa con đò về bến cũ. Người khách xưa chưa biết bao giờ trở lại, có nhớ con đò và lần qua bến ấy - sang sông!

Em xin viết bài văn này dành tặng và tri ân những người thầy, người cô, người đã chắp cánh những ước mơ cho thế hệ mầm non bay cao, bay xa - và người đặc biệt trong lòng em, giáo viên chủ nhiệm Lê Nam Linh. Cô là người có mái tóc rất đẹp, tóc của cô được cắt ngắn ngang vai trông rất trẻ trung, nhìn vào không ai nghĩ cô đã ngoài 50 tuổi. Nụ cười cô tươi tắn và tràn đầy sức sống. Ánh mắt cô thu hút bởi sự trong sáng, trong ánh mắt ấy em cảm nhận được sự yêu thương, bao dung mà cô dành cho học trò của mình. Em ấn tượng nhất là giọng nói của cô, dù cô có đi đến đâu nhưng một khi cô cất tiếng thì ai cũng nhận ra đó chính là cô Nụ - cái tên dễ thương, thân thuộc mà mọi người vẫn thường gọi cô. Giọng nói ấy rất đặc biệt, nó còn hay hơn khi cô ngân nga những dòng văn, vần thơ. Cô còn là một người có tình yêu mãnh liệt với tà áo dài Việt Nam, mỗi lần đến trường cô đều chọn cho mình những chiếc áo dài đầy nữ tính tôn lên vẻ đẹp thanh thoát của người phụ nữ truyền thống. Cô luôn tận tụy với lớp, những lúc có ai ốm đau cô luôn hỏi thăm, động viên, nhắc nhở các bạn phải biết giữ gìn sức khỏe và đặc biệt với các bạn học sinh ở ktx cô luôn dành ít thời gian quý giá của mình qua tận nơi hỏi thăm, lo lắng cho các bạn như người mẹ thứ hai. Nhắc đến những người thầy, người cô ta luôn hình dung ra sự ân cần, nhẹ nhàng dạy dỗ bảo ban với sự nhiệt huyết yêu nghề và niềm yêu thương học sinh vô bờ bến không chỉ là tính cách cô Nụ mà còn là của tất cả các thầy cô giáo khác.

Thầy cô đã nuôi dưỡng và vun đắp tâm hồn chúng em trở nên vui tươi và cởi mở hơn, để chúng em biết đợi mùa hoa phượng nở, để từ hành lang của lớp học nhìn lên vòm cây rực màu hoa phượng, để mỗi sớm mai đến lớp thấy yêu hơn nụ cười rạng rỡ của bạn bè, thầy cô. Mỗi khi thất bại hay muốn bỏ cuộc, luôn có những đôi bàn tay ấm áp của thầy cô nâng đỡ, dìu dắt chúng em đứng dậy, bước qua vấp ngã và dạy cho chúng em biết cách tự chữa lành vết thương. Thầy cô là những bến đỗ thật vững chãi, rộng lượng và bao dung hết thảy với những lỗi lầm của chúng em. Thầy cô cho chúng em niềm tin, hy vọng, dạy chúng em học tập, biết yêu quê hương đất nước, là nguồn động viên tinh thần của chúng em. Dường như tất cả những tình cảm chân thành ấy đã thấm sâu vào tiềm thức chúng em từng ngày, từng giờ. Làm sao chúng em có thể quên được những tình cảm thiêng liêng, cao quý ấy! Để chúng em trưởng thành như ngày hôm nay, đó là công lao to lớn của các thầy cô giáo kính yêu, chúng em một lần nữa bày tỏ lòng tự hào sâu sắc khi được là học trò của các thầy cô giáo, học sinh của trường THPT Chuyên Lê Quý Đôn. Rồi đây bao lớp trẻ sẽ lớn lên trong sự dìu dắt ân cần của thầy cô, sẽ có bao nhân tài của đất nước trưởng thành từ ngôi trường này. Chúng em sẽ mãi khắc ghi công lao của thầy cô. Những lời dạy bảo của thầy cô sẽ theo chúng em suốt cuộc đời. Tình cảm mà thầy cô dành cho chúng em cũng giống như nghề giáo, thật tươi đẹp và cao quý.

Thời gian nhanh như gió thoảng, cuốn theo bao nỗi nhớ, khiến trái tim yêu thương chợt thắt lại và bồi hồi đến lạ. Không biết nói gì hơn, em xin gửi lời cảm ơn chân thành và lòng biết ơn sâu sắc nhất tới thầy cô giáo kính yêu! Kính chúc các thầy cô giáo có một ngày lễ 20/11 thật vui vẻ, hạnh phúc, thành công trong sự nghiệp trồng người và có một sức khỏe thật tốt để đèo lái những con thuyền chở đầy tri thức đến với những thế hệ mai sau và mai sau nữa.

Nguyễn Lê Lâm Nhi





Bình luận


bottom of page